Hậu cung chân huyên truyện ebook

Chân Hoàn là một thiếu nữ hiền lành, không màng danh lợi, thế sự, thế nhưng luôn bị hãm hại bởi những thế lực trong hậu cung. Hoàn cảnh buộc cô phải cứu lấy bản thân mình để rồi sau này cô trở thành phi tần quyền lực bậc nhất trong chốn hậu cung, nhưng điều gì cũng có cái giá của nó, để bước lên bảo tọa Hoàng thái hậu, Chân Hoàn cũng đã phải hi sinh tình yêu của mình…"Đây là bộ truyện dài đầu tiên mà tôi viết, lúc này cũng không kìm được mà thở phào một hơi, không ngờ mình có thể viết dài như vậy, lâu như vậy.

Bạn đang xem: Hậu cung chân huyên truyện ebook

Tải ebook:


PDF (754.23 KB)
DOCX (288.1 KB)

Xem thêm:

MOBI (1.28 MB)
EPUB (270.58 KB)

Danh sách chương Hậu Cung Chân Hoàn Truyện 6

Q.6 - Chương 1: Thanh Bình Điệu

1 Sau khi tan tiệc, tôi đích thân đưa My Trang về Đường Lê cung nghỉ ngơi. Có lẽ vì đã biết nội dung thánh chỉ, mọi người trong Đường Lê cung đều mừng rỡ vô cùng, kể từ khi trở thành chốn chẳng lành trong mắt mọi người, đây là lần đầu tiên Đường Lê cung tưng bừng, náo nhiệt như vậy.


Loading...

Q.6 - Chương 2: Sự Tình Bại Lộ

2 Sáng sớm ngày hôm sau, tôi thức dậy ngồi trước gương chải đầu trang điểm, cố gắng lấy lại tinh thần, hoàn toàn giấu đi những nỗi thê lương và thương cảm đêm qua.

Q.6 - Chương 3: Nếu Gió Đông Hiểu Ý

3 Sau bữa trưa, bên ngoài vang lên tiếng lá cây bị gió thổi đung đưa xào xạc, Huyền Lăng đã rảo bước đi vào. Hoán Bích vội vàng đỡ tôi bước tới nghênh đón, tôi vì đang có thai nên khi gặp riêng Huyền Lăng thì chỉ cần hơi khom người một chút mà thôi.

Q.6 - Chương 4: Báo Ơn

4 Sáng sớm hôm nay Từ Tiệp dư phái Kết Ngạnh tới mời, tôi liền biết là nàng ta đã có tính toán, bỗng thấy yên tâm hơn một chút. Khi tới Ngọc Chiếu cung, tôi thấy Từ Tiệp dư trang điểm nhẹ nhàng, thần sắc điềm đạm, trên bàn đặt một cuốn Mạnh Tử đã được mở sẵn, từ trên trang sách tỏa ra mùi mực thơm thoang thoảng rất hợp với khí chất của nàng ta.

Q.6 - Chương 5: Phấn Chấn

5 Hai ngày sau, ý chỉ thả Cận Tịch và Lý Trường khỏi Bạo thất đã được ban xuống. Huyền Lăng rốt cuộc vẫn chú ý tới thể diện của Hoàng hậu, tuy không phạt nặng Cận Tịch và Lý Trường, còn giữ nguyên chức vụ trước đây cho bọn họ, nhưng vẫn phạt bọn họ một năm tiền bổng lộc, lấy đó để răn đe kẻ khác.

Q.6 - Chương 6: Ly Hận Khổ

6 Tin đồn về Cận Tịch và Lý Trường đã dần lắng xuống. Nguyên nhân kỳ thực rất đơn giản, tin đồn sở dĩ có thể lan đi đó là bởi nó có thể làm thỏa mãn lòng tò mò của người ta, thứ nữa là nó có thể khiến đương sự cảm thấy khó chịu và đau khổ, những người khác thì lấy đó làm vui; nhưng bây giờ tin đồn đã chẳng còn gì mới mẻ, Lý Trường và Cận Tịch thì không để ý gì tới tin đồn, thế là mọi người dần chẳng còn hứng thú nhắc tới chuyện này nữa.

Q.6 - Chương 7: Gặp Nhau Vui

7 Chiếc áo choàng gấm thêu hoa mềm mại được đặt vào tay tôi, vốn là mong dùng nó để xua đi cái lạnh, thế nhưng lúc này tôi lại chỉ cảm thấy lạnh hơn. Đứng trên dãy hành lang quanh co khúc khuỷu, tôi có cảm giác như mãi mãi chẳng thể tới nơi tận cùng.

Q.6 - Chương 8: Một Dạ Tình Si

8 Cuộc vui cứ thế diễn ra không ngơi nghỉ, liên tục có người cất tiếng chúc mừng Từ Tiệp dư, rồi kế đến ai nấy đều cảm thấy có chút buồn chán. Bên cạnh Huyền Lăng xuất hiện thêm phi tần, dù là ai cũng chẳng thể vui vẻ được.

Q.6 - Chương 9: Yêu Hận Triền Miên

9 Sau chừng một tuần trà thì Ôn Thực Sơ và Vệ Lâm đã tới. Ôn Thực Sơ bắt mạch một chút, lại xem tưa lưỡi, đôi hàng lông mày hơi cau lại, Vệ Lâm thì lập tức sai người đi thái lát nhân sâm cho Từ Tiệp dư ngậm.

Q.6 - Chương 10: Song Sinh

10 Dường như cả một kiếp đã trôi qua, thời gian lâu tới mức khiến tôi thậm chí không muốn mở mắt. Hồn phách có một khoảnh khắc trôi dạt đi xa, thân thể tôi thì mỏi mệt tới mức như không phải là của mình.

Q.6 - Chương 11: Chỗ Dựa

11 Sau một giấc ngủ dài tỉnh dậy, tôi chẳng biết giờ là lúc nào. Hoa Nghi đứng trước giường hầu hạ tôi rửa mặt chải đầu, miệng thì tươi cười nói: “Nương nương đã ngủ suốt một ngày một đêm rồi đấy.

Q.6 - Chương 12: Chuyện Xưa Như Mộng

12 Tên của tiểu Hoàng tử rất nhanh đã được xác định, triều Đại Chu xưa nay vẫn luôn tôn sùng nước, lại có câu rằng “lòng dân như nước, có thể nâng thuyền, nhưng cũng có thể lật thuyền”, do đó tên của Hoàng tử được đặt theo bộ thủy, gọi là Dư Hàm.

Q.6 - Chương 13: Trăng Sáng Lung Linh

13 Chuyện của Lung Nguyệt mỗi ngày đều khiến tôi lo lắng, thêm vào đó vì duyên cớ Kính Phi nên nó lại càng trở thành một mối tâm sự rất lớn trong lòng tôi.

Q.6 - Chương 15: Vinh Hoa Tột Độ

14 Một tháng ở cữ của tôi cứ thế bình lặng trôi qua, không xuất hiện chút phong nào. An Lăng Dung thất sủng đã lâu, tiều tụy thêm không ít, tất nhiên chẳng có tâm trạng mà để ý tới người khác, Hoàng hậu thì án binh bất động, ngay đến Quản Văn Ương cũng chẳng có động tĩnh gì, mọi việc đều yên tĩnh đến kỳ lạ.

Q.6 - Chương 16: Khước Giáo Di Tác Thượng Dương Hoa

15 <28> Trích từ bài Cổ ý kỳ 6 của Ngô Vĩ Nghiệp. “Chưởng thượng san hô liên bất đắc” ý rằng một thứ dù quý báu đến mấy nhưng nếu không phải là của mình thì đừng cố níu giữ, câu tiếp theo thì muốn nói thứ quý báu ấy sớm muộn gì cũng sẽ có một chốn về tốt hơn - ND.

Q.6 - Chương 17: Hoa Mai Ngan Ngát Tỏa Hương Thầm

16 Trích Giang biên mai thụ, Lưu Bỉnh Trung. Nguyên văn Hán Việt: Ám hương vi độ ngọc linh lung - ND. Hoán Bích đỡ tôi vội vã trở về Vị Ương cung. Đặt chân qua cửa lớn, nhìn thấy Nhu Nghi điện đèn đuốc sáng trưng như ban ngày, trái tim tôi mới dần bình tĩnh trở lại, không còn nôn nao, thấp thỏm như trước nữa.

Q.6 - Chương 18: Tan Tác Đau Việc Cũ

17 Trích Trừ dạ túc Thạch Đầu dịch, Đới Thúc Luân. Dịch thơ Ngô Văn Phú. Toàn bài: Quán trọ ma nào hỏi! Chỉ ngọn đèn làm thân. Đêm cuối năm sắp hết, muôn dặm còn lênh đênh.

Q.6 - Chương 19: Bôn Ba Tự Giễu Mình

18 Lòng tuy căm hận nhưng ngoài mặt tôi vẫn phải tỏ ra bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chưa nói tới việc thời gian trôi qua tuổi tác lớn dần, bụng dạ sâu hơn, cho dù năm xưa khi mới là thiếu nữ vừa tròn đôi tám, tôi cũng biết rằng muốn sinh tồn được ở nơi cung cấm này thì cần không để lộ sự mừng giận ra ngoài mặt.

Q.6 - Chương 20: Mấy Tầng Mây Sâu Bao Nhung Nhớ

19 Một làn gió nhẹ thổi qua, từ sống lưng tôi bỗng truyền tới cảm giác lạnh ngắt, hóa ra những lời của Cận Tịch vừa rồi đã khiến tôi toát mồ hôi lạnh, lòng thầm kinh hãi tột cùng.

Q.6 - Chương 21: Xiết Nỗi Ưu Sầu Oán Hận Sinh

20 Sáng hôm sau thức dậy, tôi tới Chiêu Dương điện thỉnh an theo lệ thường. Các phi tần trong cung lúc này đã tới quá nửa, nhìn thấy tôi thướt tha đi tới, tất cả liền vội vàng khom người hành lễ, vô số tiếng châu ngọc va vào nhau vang lên nghe hết sức trong trẻo, êm tai.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *